Có những người thầy dạy bạn một bài học. Và có những người thầy dạy bạn một cách sống.
Tôi viết bài này không phải vì được nhờ. Tôi viết vì trong lòng có một món nợ ân tình mà mãi chưa nói ra. Người tôi muốn nhắc tới hôm nay là Thầy Phạm Thành Long — người đã bước vào cuộc đời tôi đúng lúc tôi đang loay hoay nhất, và để lại trong tôi một câu mà tới giờ tôi vẫn nhẩm mỗi sáng: nơi mình bắt đầu không quyết định nơi mình sẽ đến.
Ngày tôi ngồi dưới hàng ghế học viên
Tôi từng nghĩ những người thành công là một giống loài khác. Họ sinh ra đã có sẵn thứ mà mình không có.
Rồi tôi ngồi vào hàng ghế học viên trong chương trình Đánh Thức Sự Giàu Có. Trên sân khấu là một người đàn ông sinh năm 1976, lớn lên trong một gia đình lao động ở Hà Nội, là anh cả trong nhà có ba anh em trai. Không phải con nhà giàu. Không có bệ phóng nào. Vậy mà người đó đứng đó — một luật sư sở hữu trí tuệ, người sáng lập hãng luật của riêng mình từ năm 2001, người đã đồng hành cùng hơn 500.000 lượt doanh nhân.
Khoảnh khắc đó, một điều gì đó trong tôi vỡ ra. Nếu một cậu bé xuất phát khiêm tốn như thế đi được xa đến vậy, thì cái cớ “tôi không có điều kiện” của tôi… là gì?
Đó là bài học đầu tiên Thầy dạy tôi, mà Thầy còn chẳng biết. Tôi chưa kịp hỏi một câu nào, chỉ ngồi nhìn — và nhận ra rào cản lớn nhất đời mình lâu nay không nằm ngoài kia. Nó nằm trong đầu tôi.
Bát mì tôm lúc một giờ sáng ở Eagle Camp
Nhưng điều khiến tôi thương Thầy nhất không đến từ sân khấu. Nó đến từ một đêm khuya.
Hôm đó là ngày học thứ hai ở Eagle Camp. Tôi làm bài tập đến hơn một giờ sáng. Người rã rời, mắt díu lại vì buồn ngủ, bụng thì đói cồn cào. Đúng lúc ấy, tôi thấy trong nhóm học viên hiện lên một tin nhắn của Thầy: nhà Thầy có sẵn mì tôm, anh chị em nào đói thì xuống lấy.
Tôi lọ mọ đi xuống, trong đầu chỉ nghĩ giờ này chắc Thầy ngủ rồi, mình lấy gói mì rồi lên.
Vậy mà Thầy vẫn ngồi đó. Vẫn đang làm việc.
Một người bận rộn đến thế, đứng trước hàng ngàn học viên mỗi chương trình, vậy mà một giờ sáng vẫn thức. Tôi khựng lại. Thầy ngẩng lên hỏi tôi xuống có việc gì, tôi lí nhí nói con xuống xin gói mì. Thầy bảo: “Vào đây, để Thầy nấu cho.” Rồi Thầy gọi luôn mấy anh chị em khác xuống cùng ăn.
Và Thầy tự tay nấu. Nhanh, gọn, mà ngon đến bất ngờ. Tôi ngồi đó, bưng bát mì nóng trên tay lúc một giờ sáng, nhìn người thầy của mình đứng bên bếp — và tự nhiên sống mũi cay cay.
Đó không còn là cảm giác thầy trò nữa. Đó là cảm giác một người cha nấu cho những đứa con. Một người cha thức khuya, lo cho đàn con đang miệt mài, sợ chúng đói, sợ chúng mệt, chỉ mong chúng nên người và thành công.
Cảm xúc ấy thật khó gọi tên. Một người thầy. Một người cha. Yêu thương và lo lắng cho học trò như con ruột của mình.
Từ bát mì đó, tôi hiểu ra một điều mà không bài giảng nào dạy được: người ta theo bạn không phải vì bạn giỏi tới đâu, mà vì bạn thương họ thật lòng tới đâu. Thầy giỏi thì ai cũng thấy. Nhưng cái giữ chúng tôi ở lại, là tấm lòng.
Quả cam và bài học tôi mang theo suốt đời
Trong những điều Thầy nói, có một hình ảnh cứ bám lấy tôi mãi:
“Áp lực không tạo ra điều tiêu cực. Khi bị bóp chặt, quả cam chỉ chảy ra thứ vốn đã có sẵn bên trong nó.”
Bạn đọc lại câu đó chậm một lần nữa đi.
Bao nhiêu năm, tôi cứ đổ lỗi cho áp lực. Áp lực tiền bạc làm tôi cáu gắt. Áp lực bị từ chối làm tôi chùn tay. Tôi tưởng hoàn cảnh ép mình thành con người tệ hơn.
Thầy lật ngược lại toàn bộ. Áp lực không biến quả cam ngọt thành quả cam đắng. Nó chỉ ép ra cái đã có sẵn bên trong. Khi bị bóp chặt, tôi chảy ra sự cáu gắt — nghĩa là bên trong tôi đang chứa sự cáu gắt. Còn nếu bên trong là bản lĩnh, thì càng bị ép, bản lĩnh càng trào ra.
Vậy việc của tôi không phải là trốn áp lực. Việc của tôi là thay đổi cái đang chứa bên trong.
Từ hôm đó, mỗi lần bị khách từ chối, bị đối tác trở mặt, bị một tháng ế hàng, tôi không còn hỏi “sao đời bất công với mình”. Tôi hỏi: “Bị bóp chặt thế này, mình đang để cái gì chảy ra?” Chỉ một câu hỏi thôi — mà đổi cả cách tôi bước qua khó khăn.
Cái tam giác mà tôi tưởng đã hiểu, hóa ra chưa
Nhiều người dạy làm giàu. Ít người dạy làm giàu mà vẫn còn nguyên vẹn con người mình.
Triết lý của Thầy Long gói trong một tam giác đơn giản đến mức tôi suýt xem thường: Giàu có – Khỏe mạnh – Hạnh phúc. Ba đỉnh, không thiếu đỉnh nào.
Hồi đó tôi chỉ chăm chăm vào đỉnh đầu tiên. Tôi lao đi kiếm tiền, bỏ bê sức khỏe, để những mối quan hệ nguội lạnh, và tự nhủ “khi nào giàu rồi tính”. Tôi tưởng đó là hy sinh. Thầy gọi thẳng nó ra: đó là một cái bẫy. Một người giàu mà ốm yếu, một người giàu mà cô đơn — thì đã thắng cái gì?
Nhưng Thầy không dừng ở lời nói. Đây mới là chỗ tôi phục Thầy nhất.
Để chứng minh rằng giới hạn chỉ nằm trong tâm trí, Thầy đã đi bộ xuyên Việt năm 2014 mà không mang theo một đồng nào — tin rằng nơi đâu trên đất nước này cũng có một mái nhà sẵn sàng cho mình dừng chân. Rồi Thầy đạp xe dọc dải đất hình chữ S lần thứ hai. Rồi Thầy bước vào những cự ly triathlon, biến chính cơ thể mình thành tuyên ngôn sống cho hai chữ “Liên Tục Tiến Lên”.
Bạn thấy không? Thầy không đứng trên bục giảng bảo bạn phải khỏe. Thầy đi bộ hết chiều dài đất nước để cho bạn thấy một cơ thể được rèn thì làm được gì. Người thầy như thế, bạn không chỉ nghe. Bạn tin.
Người dạy tôi rằng chọn việc khó là một đặc quyền
Có một câu nữa của Thầy mà tôi dán lên bàn làm việc:
“Bằng việc lựa chọn một việc khó để hoàn thành, ta tạo ra thành công của chính mình.”
Cả đời, tôi được dạy phải chọn việc dễ. Đường nào bằng phẳng thì đi. Ai cũng tránh khó như tránh lửa.
Thầy thì ngược lại. Thầy chủ động chọn việc khó — đi bộ không tiền, đạp xe xuyên Việt, dựng hai Chapter BNI lớn nhất trong suốt 30 năm lịch sử của tổ chức này, năm 2014 vượt qua những tên tuổi hàng đầu thế giới về kiếm tiền trên Internet để lọt Top 5 Clickbank toàn cầu. Không phải vì thích khổ. Mà vì Thầy hiểu một điều: việc dễ ai cũng làm được, nên nó chẳng chứng minh được bạn là ai. Chỉ việc khó mới rèn ra con người mới bên trong bạn.
Tôi mang tinh thần đó vào công việc kinh doanh của mình. Khi phải chọn giữa một cuộc gọi dễ và một cuộc gọi tôi sợ, tôi tập chọn cuộc gọi tôi sợ. Khi phải chọn giữa ở yên và bước ra khỏi vùng an toàn, tôi tập bước ra. Không phải lần nào cũng thắng. Nhưng lần nào tôi cũng lớn lên một chút. Và cái “lớn lên một chút” đó, cộng dồn qua năm tháng, chính là món quà lớn nhất Thầy để lại trong tôi.
Điều Thầy thay đổi trong tôi
Nếu chỉ được nói một câu về những gì đã đổi khác, tôi sẽ nói thế này: trước khi gặp Thầy, tôi chờ đời cho phép mình bắt đầu. Sau khi gặp Thầy, tôi hiểu rằng tôi được phép bắt đầu ngay bây giờ.
Tôi đã kinh doanh rau củ quả sạch, bước sang mảng sức khỏe, từng làm bảo hiểm để tôi luyện bản lĩnh chốt sale, từng đi làm và trải nghiệm ở tận Pháp và Malaysia. Nhìn lại, sợi chỉ xuyên suốt tất cả những lần dám bước đó — đều bắt nguồn từ niềm tin mà Thầy gieo vào tôi: hoàn cảnh xuất phát không quyết định đích đến.
Thầy có một câu tôi hay nhắc lại cho chính mình và cho những người tôi đồng hành: đầu tư vào bản thân là khoản lời nhất. Ngày tôi bỏ tiền và thời gian đi học Thầy, có người bảo tôi phí. Bây giờ nhìn lại, đó là một trong những đồng tiền sinh lời cao nhất đời tôi — vì nó không mua một kỹ năng, nó mua lại niềm tin vào chính mình.
Lời tôi muốn nói với Thầy
Thưa Thầy,
Con biết Thầy đã đứng trước hàng ngàn người trong mỗi chương trình, đã lan tỏa thông điệp Giàu Có – Khỏe Mạnh – Hạnh Phúc đến hàng triệu người. Trong biển người ấy, con chỉ là một gương mặt nhỏ dưới hàng ghế. Thầy có thể không nhớ con.
Nhưng con nhớ Thầy.
Con nhớ ngày con ngồi đó, tim đập thình thịch, và lần đầu tiên dám tin rằng đời mình có thể khác đi. Con nhớ hình ảnh quả cam. Con nhớ hai chữ “Liên Tục Tiến Lên” mà mỗi lần muốn bỏ cuộc con lại nhẩm lên. Và con nhớ mãi bát mì tôm Thầy nấu cho con lúc một giờ sáng — cái đêm con hiểu ra thế nào là một người thầy thương học trò như con ruột. Những thứ đó không nằm trên slide. Chúng nằm trong cách con sống mỗi ngày.
Cảm ơn Thầy đã không chỉ dạy con cách kiếm tiền, mà dạy con cách làm một con người tử tế, khỏe mạnh và không ngừng tiến lên. Cảm ơn Thầy đã sống trước những gì Thầy dạy, để một người học trò như con có một tấm gương thật để soi vào.
Còn bạn thì sao?
Nếu bạn đọc đến đây, có lẽ trong đời bạn cũng có một người thầy như thế — người đã tin bạn trước cả khi bạn tin chính mình.
Đừng để lời cảm ơn đó nằm mãi trong lòng. Hãy nhắn cho họ một câu hôm nay. Và hơn thế, hãy sống sao cho xứng với niềm tin họ đã đặt vào bạn — bởi đó mới là món quà lớn nhất bạn có thể tặng lại một người thầy.
Còn tôi, tôi sẽ tiếp tục làm điều Thầy dạy: Liên Tục Tiến Lên. Từng ngày. Không dừng lại.
Về tác giả: Hoàng Huy Hưng, người kinh doanh trong lĩnh vực thực phẩm sạch và sức khỏe, học viên các chương trình Đánh Thức Sự Giàu Có và Eagle Camp của Thầy Phạm Thành Long. Với anh, “đầu tư vào bản thân là khoản lời nhất” và “dám thay đổi và hành động thì ai cũng làm giàu được”.
Leave a Reply